|
Bạn có nhớ gì về những ngày xưa?
Lên thư viện lo học bài tìm sách
Đang ngồi im bỗng giật mình thon thót
Bởi tiếng thịch thình và tiếng hét “KIAI”
Rồi tò mò chẳng hiểu họ là ai
Bỏ sách vở ta ra ngoài dò dẫm
Ta sững sờ trước đội quân áo trắng
Thật trang nghiêm mà giản dị, đường hoàng
Bạn có nhớ gì về những ngày xưa?
Khi chưa biết thế nào là “võ thuật”
Ta say sưa rồi rúm mình khi học đánh
Và ước mình cũng mạnh mẽ thế kia!
Bạn có nhớ gì về những ngày mưa
Những ngày gió rét căm căm da thịt
Đội “chân đất” vẫn tập tành mê miệt
Quên lạnh trời, quê mưa ướt đường trơn.
Những ngày nóng, những ngày toát mồ hôi
Vẫn luyện tập như những ngày thường khác
Chỉ thấy mặt thầy trò ướt át
Mồ hôi chảy dài theo tiếng thét KIAI
Sự luyện tập quay theo quỹ thời gian
Được nhuốm màu khí Nhân – Trí – Dũng
Tình thầy trò – tình đồng môn thân thiết
Chúng tôi một nhà chung một chí vươn lên!
Những ngày đầu bao vất vả gian truân
Có những lúc tưởng ta không qua nổi
Cả cơ thể đau rã rời, ê ẩm
Tự thương mình những ngày nóng, ngày mưa
Có gì đâu, các bạn của ta ơi
Thầy vẫn thế - một con người đầy nghị lực
Những gì Thầy qua, Thầy đang làm, Thầy có
Ta càng cảm phục Thầy và quyết sẽ vượt qua
Nếu ngày mai ta phải đi xa
Không được gặp thầy, gặp đồng môn áo trắng
Thì hãy nhớ từng gương mặt, từng màu đai ta
có
Tự tin vào mình, vượt qua mọi gian nan.
MINH THU |