|
Tuổi thơ không êm đềm
Vì lý do riêng,
bố mẹ bỏ nhau từ khi Hoà còn nhỏ tuổi. Một mình mẹ nuôi 4
anh em Hoà sống ở vùng núi cằn khô Tân Kỳ, Nghệ An. Lam lũ
quanh năm mới đủ ăn nói gì đến chuyện anh em Hoà có được tấm
áo mới khi Tết đến. Hoàn cảnh buộc Hoà phải lao vào làm đủ
mọi việc để giúp mẹ, từ chăn trâu, cắt cỏ, phụ giúp việc
đồng áng. Có bữa ăn chỉ mấy củ khoai, thương em, Hoà chia
hết phần cho các em và trốn ra bãi đất trống sau nhà tập võ.
Mẹ Hoà biết được nhưng cũng đành chịu, thương con bà cũng
chẳng có đủ tiền cho nó đi học võ. Có hôm sang nhà hàng xóm
thấy đang mở "băng chưởng", Hoà say sưa đứng xem quên luôn
cả việc chăn trâu, tối về mẹ mắng cho một trận nhớ đời…..
Năm 1989, Hoà lên lớp 10, mẹ của cậu do vất vả nuôi con lại
ăn uống kham khổ nên đã đổ cơn bạo bệnh và ra đi khi chưa
đầy tuổi 50. Ông trời dường như một lần nữa lại thử sức anh.
Nhìn bầy em nheo nhóc đang trông mong vào anh cả, Hoà gạt
nước mắt, tạm gác chuyện học, trước mắt phải lo cho các em
cái ăn. Hai đứa em kế cận, Hoà gửi lại nhờ ông chú và hàng
xóm trông hộ, còn Hoà dắt theo thằng út, vẫy một chuyến xe
ra Hà Nội mà trong tay vẻn vẹn chỉ có 30.000 đồng.
Ra Hà
Nội, nhờ sự giúp đỡ của người quen, hai anh em Hoà có chỗ ở
nhờ một thời gian. Nhưng không thể sống mãi bằng sự cưu mang.
Gửi đứa em sang trại trẻ mồ côi Đông Anh, Hoà sắm một bộ đồ
nghề vá xe và tự làm nuôi thân. Lúc đã quen với đường đi lối
lại, Hoà chuyển sang làm tiếp thị nước khoáng Kim Bôi. Trầy
trật trong cuộc sống mà đồng tiền kiếm được cũng chẳng đáng
là bao, lại nhớ 2 đứa em ở quê. Vừa chân ướt chân ráo về quê,
thì nhận được tin, người ta làm thủ tục cho đứa em út đi làm
con nuôi người nước ngoài. Tình anh em trỗi dậy, sướng khổ
anh em phải có nhau, Hoà quay ra Hà Nội đón em về.
Trải
qua quãng đời trầy trật, Hoà nghĩ muốn làm người anh cả cho
các em noi theo và nhìn vào thì không bằng cung cách làm
lụng vất vả nơi đầu đường xó chợ mà phải quyết chí học.
Tạo dựng nghiệp võ
Quay
trở lại trường cũ, nhờ sự cảm thông và giúp đỡ của bạn bè và
thầy cô, Hoà được nhận vào học. Cái may cho anh là có thầy
hiệu phó Trần Đình Năm hiểu được ước muốn tốt đẹp của anh,
đã "đỡ đầu" anh mở CLB võ thuật ngay tại Trường cấp III Lê
Lợi, huyện Tân Kỳ. Năm 1994, CLB võ karate Trường cấp III…..
ra đời. Sự ra đời của một CLB võ thuật vào lúc đó không phải
là điều giản đơn. Vì, thời gian đó ở địa phương trong cả
nước rộ lên phong trào học võ. Ở nhiều nơi có khi do thầy
làm điều gì đó hệ lụy hoặc trò ra đánh người tùm lum, tác
động của các lò võ là tiếng xấu nhiều hơn điều tốt. Đặc biệt
ở Tân Kỳ quê anh, liên quan đến lò võ của một người đi trước
là chuyện không hay dính dáng đến việc phạm pháp của thầy.
Thấu hiểu được điều này, Hoà càng ra sức học để không phụ
lòng tin của thầy hiệu phó khi đặt cả danh dự, niềm tin vào
anh.
Năm1995, Hoà nhận được giấy báo đậu vào khoa Luật trường ĐH
KHXH & NV Hà Nội. Để có tiền ăn học, Hoà phải làm đủ thứ từ
rửa bát thuê, làm phụ hồ, đến nắm than tổ ong, trông xe thuê…..Cũng
trong thời gian này, Hoà tìm cách tiếp cận và được sự dạy
bảo của võ sư Phạm Quốc Trọng (Tổng thư ký Liên đoàn Karate
Việt Nam, trọng tài đẳng cấp thế giới). Hoà vui mừng khi gặp
được võ sư Đoàn Đình Long, một con người mà từ lâu anh đã
dành sự ngưỡng mộ về tài năng và đức độ cũng như chí tiến
thủ học võ chiến thắng bệnh tật của ông. Đối với Hoà đó là
nguồn cổ vũ lớn lao, tiếp thêm sinh lực cho niềm say mê võ
thuật mà anh yêu thích từ hồi còn nhỏ. Vừa học, Hoà vừa được
nhận vào Trung tâm huấn luyện VĐV cấp cao Hà Nội. Có lòng
say mê, lại được các thầy dạy bảo tận tình chu đáo, Hoà đã
sớm trưởng thành. Anh dần mở rộng các CLB ở Hà Nội dưới cái
tên Võ đường Ngọc Hòa.
Những ngày tháng
anh đi mở lớp dạy võ, đến đâu cũng bị từ chối. Lý do thật
đơn giản, trước đây cũng đã từng có người mở lò võ rầm rộ,
nhưng khi thu tiền xong thì lặn mất tăm. Mở lớp dạy võ ở Hà
Nội đã khó, về quê còn khó hơn. Công an xã thì ra lệnh giải
tán lò võ, ông Trưởng phòng Văn hoá huyện Tân Kỳ lo ngại lặp
lại chuyện trước đây, tuyên bố: "Vĩnh viễn không bao giờ có
karate trên đất Tân Kỳ". Sau này, nhắc lại chuyện đó, ông
cười: "Nói thì nói vậy, nhưng thấy làm tốt thì cho mở chứ
sao". Năm 1998, thầy trò Ngọc hoà tự túc kinh phí đi thi
giải Karate cấp tỉnh.Vào Vinh, mấy thầy trò miền núi đi thi
võ lại đi chân trần, không có dép, không có điều kiện thuê
nhà phải căng bạt ăn ngủ dưới chân núi Quyết. Cô Đề nhà ở
ngay dưới chân núi thấy cảnh như vậy, thương tình cho ngủ
nhờ. Có lẽ hình ảnh ấy là niềm tin để đến năm 1999, Hoà có
được giấy phép mở lớp võ ở Nhà Văn hoá Tân Kỳ. Khởi dựng
nghiệp võ trong cảnh không ít kẻ với cái tâm hẹp đã để lại
bao điều tai tiếng, Hoà nghĩ trước hết để thuyết phục người
khác là phải tạo lập niềm tin. Khó khăn cũng dần qua đi, anh
chỉ chuyên về việc dạy võ còn học phí anh để cho bộ phận
khác làm. Niềm tin là sức sống mãnh liệt nhất của Võ Đường
Ngọc Hoà, và cũng chính nó đã tạo dựng cho anh một nghiệp võ
ở 16 CLB (13 CLB ở Nghệ An và 3 CLB ở Hà Nội).
Đến
nay, Nghệ An được đánh giá là một trong những tỉnh có phong
trào karate đứng đầu cả nước. Trong đó lò võ Ngọc Hoà đã
đóng góp phần không nhỏ. Bận rộn, nhưng để động viên tinh
thần các em, trong các giải thi đấu anh đều dành thời gian
đưa các em đi thi. Năm 2001, tại giải Karate Hà Nội mở rộng,
các học trò của Hoà giành được 2 HCV, 3 HCB, 3 HCĐ. Năm
2002, tại giải Cúp các CLB mạnh là 1 HCV, 4 HCĐ…Thành tích
khiêm tốn nhưng đó là những nỗ lực bước đầu đáng ghi nhận,
hé mở khả năng về việc đào tạo các VĐV trình độ cao trong
tương lai.
Hoà
đang xúc tiến mở rộng võ đường ra nhiều tỉnh thành khác. Đối
với anh học võ còn là rèn luyện bản lĩnh đạo đức và nhân
cách văn hoá. Với hơn 30 HLV và trợ giáo giảng dạy của võ
đường, anh luôn thân tình, cùng nhau chia sẻ khó khăn, thuận
lợi. Chính điều này đã tạo thành sức mạnh kết dính trách
nhiệm và ý thức rèn luyện. Một điều đáng ghi nhận nữa là
chưa có một trò nào của Hoà làm điều gì để lại tai tiếng
không hay. Chắc Hoà phải có một bí quyết nào chăng? Chẳng có
bí quyết nào cả, mình phải gương mẫu, và cố gắng răn dạy các
em, càng học võ lại càng phải biết mình, lấy sự cư kính làm
đầu - Hoà trả lời.
Không quên cái thời "ngày xưa" ấy…..
Thật ra
cũng chưa xa, vì năm nay Hoà mới bước vào tuổi 30, gọi là "ngày
xưa", vì nhiều người khi đã thành danh thì hay quên cái thuở
hàn vi. Nhưng đối với Hoà thì không, anh đã tiết kiệm chi
tiêu mua 14 xe đạp, một xe máy để tặng các học trò nghèo của
mình ở quê, một xe máy để tặng một bạn có hoàn cảnh neo đơn
ở Hà Nội. Năm 1999, trước cảnh lũ lụt ở miền Trung, thầy trò
võ đường đã quyên góp được 14 triệu đồng. Hoà cùng một trợ
giáo của mình rong ruổi trên chiếc Cúp 81 từ Hà Nội vào
Hương Trà (Huế) trao trực tiếp cho các em học trò nghèo. Món
quà tuy không lớn so với những mất mát của trẻ em vùng lũ
nhưng đó là món quà của tấm lòng và sự đồng cảm. Mua được
căn nhà nhỏ ở Phùng Khoang, cảm thông với các em có hoàn
cảnh khó khăn, Hoà mở rộng lòng đón 8 môn sinh về ở. Bản
thân anh chỉ dành cho mình một phòng nhỏ mà 3/4 diện tích
được dùng để sách và thuốc phục vụ cho việc học và dạy võ.
Trong căn phòng của mình, anh cẩn thận lưu giữ hàng trăm kỷ
vật do các học trò tặng, nhiều nhất là thơ, truyện ngắn, có
khi là con sò, con ốc, khúc côn, cái sáo…Hoà rất chăm đọc
sách và yêu thích văn học. Quyển sách đầu tay của anh nói về
lịch sử môn phái karatedo, quá trình du nhập vào Việt Nam
được Nhà xuất bản Văn hoá - Thông tin in và phát hành. Hoà
cho biết, anh đang tập hợp các bài thơ, truyện ngắn (sưu tầm
được cũng như của các học trò viết) có chủ đề liên quan đến
võ thuật, hy vọng một thời gian ngắn có thể ra mắt bạn đọc.
Chắc có
bạn đọc chưa từng gặp sẽ hình dung Hoà là một con người cao
to. Không, gặp anh nhiều người sẽ bất ngờ, anh chỉ cao nhỉnh
1m60, nặng chưa đầy 50 kg…nhưng điều quan trọng không phải ở
chiều cao và sức nặng cũng như chuyên môn võ thuật. Tiếp xúc
với Hoà mới hay anh có sức hút khá mạnh. Chỉ gặp anh trong
thời gian ngắn tìm hiểu thông tin cho bài báo này, trước khi
kết thúc bài viết, tôi đến tìm Hoà tại nhà anh ở Hà Nội xin
được làm một môn sinh, nhưng không gặp anh. Hoà đang làm
thanh tra chuyên trách, uỷ viên BCH Liên đoàn võ thuật Nghệ
An kiêm HLV trưởng Đội karate tỉnh, thời gian này anh phải
chuyên tâm cho Đội chuẩn bị tham gia Đại hội TDTT toàn quốc
vào tháng 11 tới.

|