
 |
 |
 |
 |
 |
 |
 |
 |
 |
 |
|
|
|
|
|
|
|
|
|
| |
|
Thơ tặng thầy |
|
Nhận đai xanh trên tay
Lòng em đầy vui sướng
Bao tháng năm khổ luyện
Bây giờ đã thành công
Em không còn bé bỏng
Em đã lớn thành người
Nhờ thầy đấy! Thầy ơi!
Hồi ấy!
Em vào lớp
Chẳng phải lớp thường đâu
Karate đấy nhé1
Khoác trên mình đồng phục
Tâm hồn đầy thơ dại
Trong lòng em tự nghĩ
"Rồi sẽ biết tay ta
Lũ bọn kia chớ láo"
Và ngày tháng trôi qua
Em không còn ngốc nghếch
Thầy đã dạy cho em
Phải biết ăn, biết nói
Cái tâm là cái đức
Thầy dạy em từng tý
Cái hít đất thật sâu
Cú đấm nào cho chắc
Rồi em cũng quen dần
Và kỳ thi lại đến
Trong lòng đầy ước ao
Một kết quả thật cao
Cho thầy và cho bạn
Thông báo kết quả rồi
Vừa mừng lại vừa tủi
Em muốn khóc thật to
Để mọi người cùng biết
Em muốn gì, ước gì!
Khi không được thủ khoa
Em khóc thầm lặng lẽ
Miệng em cười "chúc bạn"
Còn lòng em "lệ nhoà"
Lòng em đầy quyết chí
Càng học đêm, học ngày
Phải vượt qua mức này
Trong kỳ thi đai xanh
Một lần nữa trong em
Bao tủi hờn trỗi dậy
Bởi em đã thất bại
Lúc đó em đã khóc
Khóc rất nhiều, rất nhiều
Lòng em như ghen tỵ
Với cái Hà, cái Chi
Và em buồn rũ rượi
Trách thầy cho điểm nhầm
Buổi tập nào cũng vậy
Em thờ ơ, lạnh nhạt
Có lẽ rằng! Thất bại
Đã làm em gục ngã
Và bao đêm khóc thầm
Không được vào đội tuyển
Và thầy đến giúp em
Giành lấy nghị lực sống
"Có thủ khoa hay không
Điều đó không quan trọng"
Và em!
Em vẫn luôn là em
Một cô bé nhí nhảnh
Em biết! Thầy hiểu em
Và em luôn như thế
Sẽ phấn đấu vươn lên
|
| |
|
| |
<< Về đầu trang... |
| |
|
|
| |
|
|
|
|
| |
|
|
|
|
|
|
|
|
|
|
| |
 |
 |
 |
| |
| |
| |
| |
| |
| |
| |
| |
| |
| |
| |
| |
| |
| |
| |
| |
| |
| |
| |
| |
| |
| |
| |
| |
| |
| |
| |
| |
| |
| |
| |
| |
| |
| |
| |
| |
| |
| |
| |
| |
| |
| |
|
|
|
|