|
Buổi học đầu tiên lớp học thật buồn cười
Chưa có võ
phục nên mỗi người một kiểu
Khi đứng tấn:
"eo ơi trông xấu lắm
Không biết
mình có nên học hay không?"
Giọng thầy nghe thật nhẹ thật trong
Và trẻ lắm em nghĩ mình sẽ quậy
Khi thầy đến bên em sửa từng thế tấn
Ánh mắt thầy trìu mến thật thân thương
Những buổi tập
ấm áp trong sương
Những buổi tập
xuyên qua mùa thu đầy gió
Một thoáng
bâng khuâng nhận ra mùi hoa sữa
Chợt thấy sao
yêu lắm lớp học mình!
Thầy bảo học võ trước hết để tự tin
Để bảo vệ mình và giúp người khi cần thiết
Kara là trạng thái không và biết
Là điều rất cần cho cuộc sống hôm nay…
Thầy giảng bài
tận tụy mê say
Thầy sửa từng
người, sửa từng động tác
Này đòn gạt,
đòn đỡ cao… kể cả tiếng hét
Cũng phải do
luyện tập mới thành
Mọi người bảo chỉ cần gọi thầy là anh
Vì thầy còn trẻ chỉ hơn vài tuổi thôi nhé
Nhưng với em dù là học chữ hay học võ
Thì người dạy em em vẫn gọi là thầy
Em hạnh phúc
hơn khi giữa cuộc đời này
Có lớp có thầy
buồn vui bên cạnh
Xin cho em gọi
thầy là ngôi sao óng ánh
Dù chỉ là một lần lãng mạn được không thầy!?
Nguyễn Thị Tâm
K5 - CLBVT ĐHKTQD |