|
Lần đầu tiên chúng tôi vào xứ Nghệ
Thấy non xanh hùng vĩ đến vô cùng
Thấy những con người mặn lòng hiếu khách
Thấy Sông Lam uốn khúc chảy yên bình
Lần đầu tiên nghe náo nức bước chân
Nối đêm đen vào bình minh chợp sáng
Đất Diễn Châu làm sao ta quên được
Những con người sôi nổi nhiệt thành
Chỉ ba ngày nơi mảnh đất miền Trung
Cùng gió nắng cùng cọc cằn sỏi đá
Mỗi mặt người mỗi hằn lên vất vả
Vẫn tươi cười ríu rít rất vô tư
Và chúng tôi chợt bỗng hóa vụng về
Khi bước cùng những đồng môn huynh đệ
Chợt thấy mình nhỏ nhoi khôn kể
Giữa những con người mộc mạc chân quê
Nơi bắt đầu những lời hứa khi xưa
Nơi bắt đầu một võ đường hiệp nghĩa
Người đã xây một thành trì như thế
Những tảng đá đầu gia cố niềm tin
Gặp lại các anh những buổi đầu tiên
Thấy trang nghiêm lẫn tự hào ngưỡng mộ
Sáu năm qua khởi đầu nan như thế
Gương mặt thầy còn thoáng nét suy tư
Giữa nơi đây trên mảnh đất Tân Kỳ
Càng tự hào mình là người võ đạo
Nhớ những gương xưa những lời chỉ giáo
Đạo và đời trong chí nghĩa dũng nhân
Mỗi chúng tôi chợt xao xuyến trong lòng
Phòng truyền thống nghiêm trang mà ấm cúng
Bữa cơm đầu tiên nơi miền Trung gió nắng
Đượm tấm lòng thầy, các huynh đệ nơi đây...
Làm sao quên những gương mặt thơ ngây
Những ánh mắt nhìn chúng tôi thán phục
Không! chúng tôi còn chưa xứng
Rợp bóng cờ hàng trăm những võ sinh....
Đêm niền Trung phấp phỏm nhớ Hà Thành
Mấy anh em lắng nghe thầy kể chuyện
Những khó khăn buổi đầu tiên lập nghiệp
Những việc cần làm nối tiếp ngày mai
Tháng tư đêm đã chẳng còn dài
Từ giã Tân Kỳ một sớm mai nắng hạ
Lòng rưng rưng: thời gian trôi nhanh quá
Chẳng biết khi nào trở lại nơi đây?
Thắp nén nhang thành kính tỏ bày
Tự hứa mình trọn đời tín nghĩa
Võ đường Ngọc Hòa sẽ rạng danh muôn thuở
Sẽ không bao giờ thẹn trước núi sông.
Ngô Phượng
(CLB Võ thuật ĐHKTQD)
|